Trang

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2018

Phi công Trần Ngọc Bích 9 năm chở Bác Hồ

Một lần phi công Trần Ngọc Bích nói vui với anh Vũ Kỳ, thư ký của Bác: "Cho phi công ăn riêng, chứ ăn với Bác, hôm nào cũng ngồi lại sau, xấu hổ lắm, ăn không no". Tưởng nói cho vui, ai ngờ trong bữa ăn, anh Vũ Kỳ thưa lại với Bác, Trần Ngọc Bích "như chết lặng".

Các bộ phận an ninh được một phen hú vía vì điểm đón nằm ngoài sự kiểm soát khi họ đã chuẩn bị một bãi đáp an toàn ở nơi khác. Ai cũng lo cho Bác, vị trung đoàn trưởng đứng ngồi không yên. Thế nhưng, Bác Hồ đã ân cần hỏi thăm bộ đội và nhân dân gần đó rồi tạm biệt mọi người lên đường.

Trên đường đi mọi người cứ lo Bác sẽ trách, nhưng suốt cuộc hành trình, Người rất vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Mọi người ai cũng cảm nhận thêm được tình yêu bao la, cao thượng trong con người của Bác.

Bác ôn tồn cười: "Các cháu phi công phải ăn cho no mới có sức khỏe để tập trung làm việc tốt được. Rồi Người bảo phục vụ mang thêm một đĩa cơm to đến cho anh em. Đó là kỷ niệm sâu sắc nhất với chúng tôi khi được Người ân cần quan tâm. Bác coi chúng tôi như anh em ruột thịt trong nhà".

Vào năm 1963, ông Bích đã lái máy bay đưa đoàn gồm Bác, đồng chí Phạm Ngọc Thạch, đồng chí Vũ Kỳ  đồng chí Trần Đăng Ninh vào Tân Trào. Hôm đó trời đã trưa, máy bay vừa hạ cánh xuống ruộng lúa vừa gặt xong, Bác liền đi bộ đến một khe suối gần đó và nói với mọi người rửa tay chân rồi ăn cơm.

Nhìn Bác cởi trần, mặc một chiếc quần cộc, dùng tay khoát nước lên người, ông Bích đã cảm động đến rơi nước mắt: "Không ngờ trên thế giới này lại có một vị Chủ tịch quá đỗi giản dị như thế. Không có bữa cơm nào mà bình dị như bữa cơm ở Tân Trào năm 1963.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Lưu ý: Chỉ thành viên của blog này mới được đăng nhận xét.